Chuyện rằng ngày xửa ngày xưa
Ở một xứ nọ lắm dừa nhiều cau
Khắp nơi nhan nhản hàng Tàu
Rau xanh phun thuốc trừ sâu đầy vườn
Nổi lên có một cô nương
Tên là thị Tấm dễ thương khắp vùng
Eo thon với lại má hồng
Tuổi vừa đôi tám chưa chồng chưa con
Tấm này mẹ đẻ chẳng còn
Mồ côi từ thuở mới tròn thôi nôi
Thương thay thân phận cút côi
Cha nhịn không được lên đời vợ hai
Tưởng rằng sung sướng như ai
Hóa ra cơ cực ngày dài rối ren
Mụ này vừa xấu vừa đen
Tính tình đanh đá lại quen chửi chồng
Thói thường khác máu tanh lòng
Nên mụ hành hạ con chồng phát kinh
Lại thêm con Cám đồng minh
Mà mụ cứ ngỡ là xinh nhất nhà
Tả con của mụ qua loa:
Tóc thì khô cứng như là rễ tre
Cũng đang đến tuổi cập kê
Suốt ngày ảo tưởng được về cung vua
Tính tình ngang ngạnh như cua
Nhan sắc xét thấy cũng thua bồ Phèo (Chí Phèo)
Lại thêm cái tật nói leo
Ăn vụng, ngủ nướng đến mèo cũng kinh
Mẹ con nhà Cám rập rình
Thi nhau làm tội làm tình Tấm ta
Thanh minh trong tiết tháng ba
Hai đứa Tấm Cám la cà đi câu
Bây giờ đồng rộng nước sâu
Bắt cá khó lắm phải đâu chuyện đùa
Vụng về Cám phải chịu thua
Nhưng vì ranh mãnh nên lừa thật mau
Dụ cho Tấm ngủ vùi đầu
Cám liền trút cá vừa câu đi về
Tấm dậy, buồn ủ buồn ê
Ôi thôi con Cám, tao thề không thua
Thế rồi nước mắt như mưa
(Chiêu này Tấm học từ xưa lắm rồi
Nước mắt là thứ đồ chơi
Nhỏ ra vài giọt có người xót thương)
Bỗng đâu xuất hiện bên đường
Một ông tóc trắng phi thường dáng tiên
Trong túi thò rất nhiều tiền
Răng vàng lấp lánh cười hiền làm sao
“Con ơi có chuyện gì nào
Phải chăng có đứa nó xào đời con?”
Tấm ngồi khóc lóc nỉ non:
“Có thằng nào thật thì ngon quá rồi
Đằng này khổ quá Bụt ơi
Câu bao nhiêu cá mất toi không còn”
Bụt bảo “thôi nín đi con
Con xem trong giỏ có còn gì không?”
Nghĩ rằng mơ ước viển vông
Chắc chẳng có nổi con còng con cua
Thế nên Tấm thật bất ngờ
Thấy con cá bống chỉ vừa ngón tay
Bụt liền cặn kẽ chỉ bày:
“Con đem con cá nuôi ngay giếng nhà
Mỗi ngày đọc một câu ca
Cá nghe quen giọng sẽ sà tới ăn”
Nói xong Bụt biến mất tăm
Dưới đất la liệt đống khăn vừa dùng
Dì ghẻ tức giận đùng đùng
Lừa Tấm ra tận ngoài đồng chăn trâu
Tấm này thuộc loại dốt lâu
Bị lừa mấy bận vẫn mau tin liền
Thương thay cô Tấm cả tin
Tối về chăm bống chỉ nhìn thấy xương
Bèn nhờ Bụt rủ lòng thương
Bụt bảo chôn dưới chân giường, tính sau
Tháng ngày thấm thoắt qua mau
Một ngày xuân đẹp tươi màu cỏ xanh
Nhà vua mở hội yến anh
Bà con nô nức tranh giành nhau đi
Tấm bèn thẽ thọt xin dì
Đi chơi một chuyến đỡ phì người ra
Dì ghẻ quắc mắt hét la:
“Mày lại tính chuyện la cà tán trai
Thôi đừng xin xỏ dông dài
Ở nhà làm việc tao sai bây giờ”
Tấm bèn rên rỉ khóc hờ
Ở trong xó bếp ngồi chờ Bụt lên
Bụt này theo lệ đã quen
Thấy con gái khóc là mềm lòng thôi
Rõ là thế thái ở đời
Dù là Tiên Bụt, người trời hay ma
Đàn ông dại gái thật là
Ra đường ném đá trúng ba thằng liền
Ra tay công việc dẹp yên
Bụt còn mách nước làm duyên cho nàng
Xương cá giờ hóa bạc vàng
Quần là áo lượt khăn choàng đẹp xinh
Đôi hài thêu thật tài tình
Lại thêm xe ngựa lên kinh vui vầy
Tấm cho ngựa chạy như bay
Vừa gặp hoàng tử xán ngay lại nhìn
Mắt đen lả lướt đưa tình
Dáng người tha thướt càng xinh càng nồng
Mấy bài tán tỉnh kiếm chồng
Từ bé Tấm đã thuộc lòng trong tim
Thấy hoàng tử mắt lim dim
Tấm bèn hôn thử như phim xứ Hàn
Hoàng tử say đắm vô vàn
Vội vàng giục giã rước nàng về dinh
He he con gái xứ mình
Trong bụng thích chí say tình rồi đây
Thế mà vẫn cứ giả ngây
Làm cao một tí, mai này hết cơn
Thế là ra vẻ giận hờn
Làm bộ ngúng nguẩy lơn tơn chạy về
Không ngờ qua đoạn bờ đê
Chiếc hài rơi mất, ê chề chưa em?
Hoàng tử chạy vội đến xem
Thấy hài bèn nhặt rồi đem theo về
Nhìn hài lại thấy say mê
Bèn cho quân lính bốn bề loan tin
“Chân ai vừa vặn như in
Ta đến tận chỗ để xin lấy nàng”
Tin bay ra khắp xóm làng
Bao em thiếu nữ mơ màng lấy anh
Thi nhau chuẩn bị thật nhanh
Thử hài để được yên lành tấm thân
Cám ta cũng chẳng ngại ngần
Chìa ngay ra thử bàn chân to đùng
Hoàng tử thấy thế hãi hùng
Ôi thôi chân thế đạp chồng bẹp ngay
Mọi người thử hết mấy ngày
Chả ai vừa được chiếc hài đẹp xinh
Tấm ta đắc chí một mình
Chúng mày tưởng bở mà giành với tao
Bèn trang điểm má hồng đào
Mắt môi đưa đẩy ra chào con vua
Đưa chân một phát: hài vừa
Mẹ con nhà Cám sững sờ tức điên
Nghĩ đời Tấm thế mà hên
Thế là được rước về liền cung vua
Ngày đêm vào cuộc mây mưa
Khiến cho hoàng tử say sưa không rời
Nhưng phàm duyên phận ở đời
Mấy khi mà được tuyệt vời mãi đâu
Ở cung vua đã lâu lâu
Cuối cùng Tấm cũng âu sầu nhớ cha
Tấm xin phép được về nhà
Nào ngờ về đến giỗ cha mất rồi
Dì ghẻ mềm mỏng chào mời
“Con vào đây đã chứ đòi đi đâu
Ngoài kia có một cây cau
Con ra trèo hái thật mau cho dì”
Tấm liền nhăn nhở cười khì:
“Khó chi chuyện ấy, thôi dì để con”
Nghĩ thương Tấm tuổi còn son
Mắc mưu kế độc không còn xác thân
Mụ dì ghẻ chẳng ngại ngần
Vác dao ra chặt đứt phần thân cau
Tấm ngã lộn cổ xuống ao
Hồn lìa khỏi xác, nhập vào vàng anh
Con Cám quen thói lanh chanh
Hóa trang giả Tấm để thành vợ vua
(Hoàng tử là chức ngày xưa
Bây giờ chàng ấy mới vừa lên ngôi)
Vị vua trẻ cũng tinh đời
Mới sờ một phát là lòi mặt gian
Vợ ta da dẻ mịn màng
Chân dài, eo nhỏ, đôi hàng mi cong
Mũi cao, răng trắng, má hồng
Lại thêm cái khoản chiều chồng thương con
Còn cô tuy tuổi đang son
Mà sồ sề tựa năm con mất rồi
Mặt như bánh đúc, mắt lồi
Ông ứ chịu được, ông đòi vợ ông
Hu hu tội nghiệp anh chồng
Suốt ngày thương Tấm nên không ăn gì
Thấy mình cứ bị so bì
Cám tức lộn ruột, càng lì lợm thêm
Bà thì hành hạ từng đêm
Mày mà trốn tránh thì mềm xương ngay
Thế rồi cũng đến một ngày
Nhà vua dạo mát bên cây hoa hồng
Dạo này bực bội cõi lòng
Lại bị ép buộc làm chồng con kia
Chơi xong tha thẩn lối về
Có con chim nhỏ vân vê áo bào
Nhà vua thấy thế thì thào:
“Vợ ta thì hãy chui vào ống tay!”
Chim nghe thấy thế vào ngay
Nhà vua thích lắm cho bày tiệc vui
Vua bây giờ sướng mê tơi
Bèn giáng con Cám vô ngồi lãnh cung
Cám ta nổi giận đùng đùng
Lão này sao bỗng anh hùng thế kia?
Chắc là con Tấm đã về
Lão cho vợ mới ra rìa mà thôi
Nhưng mà nó đã tiêu đời
Mắt ta nhìn thấy nó rơi kia mà?
Cuối cùng Cám cũng hiểu ra
Con vàng anh nhỏ chính là Tấm xưa
Một hôm nhân dịp nhà vua
Ra ngoài đánh bạc gặp mưa không về
Ôi chao con Cám gớm ghê
Bắt chim giết thịt, nhậu phê tới chiều
Nhà vua bị mất chim yêu
Đã buồn nay lại càng tiều tụy thêm
Bà con thử nghĩ mà xem
Cái con chim ấy nếu đem rao hàng
Giá cũng mấy chục cây vàng
Vì là chim quý, nên chàng càng đau
Nắm lông vua lấy chôn mau
Từ ngay chỗ ấy xoan đào mọc lên
Thế là cứ đến hàng đêm
Vua ra cây ấy để quên vợ già
(Tức là mụ Cám ba hoa
Mỗi đêm hành hạ những ba lần liền
Khiến nhà vua trẻ phát điên
Nó xài xể thế xong liền đời trai
Bây giờ vua nhậu lai rai
Dưới tán lá đẹp rủ dài bóng xanh
Cám biết liền nổi tam bành
Chặt ngay cây ấy lấy cành gỗ xoan
Sai người đóng một cái bàn
Để ngồi chat chit buôn hàng online
Tấm thì vốn tính thù dai
Hồn trong bàn gỗ suốt ngày không tha
“Cám kia mày biết tay bà
Bà thì bà khoét mắt ra bây giờ”
Con Tấm mà cũng gớm chưa
Cám nghe mà thấy bất ngờ làm sao
Rồi đem bàn gỗ xoan đào
Đốt thành tro bụi ném vào đồng xa
Thế rồi ngày lại tháng qua
Có một cây thị tà tà mọc lên
Có bà lão đến đứng bên
Thấy quả thị đẹp liền rên thế này:
“Thị ơi mày hãy rụng ngay
Bà để bà ngửi suốt ngày, không ăn”
Thế là quả thị rơi nhanh
Bà lão thích chí để dành ngửi thôi
Ngày nào bà cũng đi chơi
Già rồi tranh thủ không đời nó tiêu
Thế là sớm sớm chiều chiều
Tấm chui khỏi lốt yêu kiều đẹp xinh
Bây giờ Tấm đã thành tinh
Buôn bán lọc lõi tài tình làm sao
Chứng khoán trúng lớn, tiền vào
Tấm liền sắm đủ nhà lầu, xe hơi
Bà lão giờ biết Tấm rồi
Thế là mê tít: “ở chơi với bà
Hai bà cháu ở một nhà
Cháu sướng bà cũng sướng ra muôn phần”
Thế rồi vào một ngày xuân
Nhà vua lỡ bước đưa chân chốn này
Thấy resort đẹp hay hay
Vua bèn hứng chí ghé ngay chơi bời
Tấm ra lả lướt chào mời
Định bụng tranh thủ tiền moi thật nhiều
Nào ngờ gặp lại chồng yêu
Còn vua gặp vợ mỹ miều năm xưa
Hai người nước mắt như mưa
Ôm nhau hôn hít như vừa cưới nhau
Thế rồi quên hết niềm đau
Vua mừng vì Tấm càng giàu càng xinh
Mau mau rước lại về dinh
Một đoàn dằng dặc diễu hành xe hơi
Cám ta tức khí ngút trời
Ái chà con Tấm tuyệt vời hơn xưa
Bây giờ nó lại chẳng vừa
Nên nào có dễ mà lừa được đâu
Cám càng nghĩ lại càng đau
Suốt ngày mặt ủ mày chau một mình
Thấy Tấm nhan sắc tuyệt xinh
Cám liền giả bộ thân tình hỏi xem:
“Ơ này chị Tấm của em
Phải chăng là chị thoa kem nước ngoài?
Rồi đi mỹ viện hoài hoài
Chăm sóc sắc đẹp nhiều bài rất hay?
Thương tình chị hãy chỉ bày
Vì em cũng muốn mặt mày đẹp xinh”
Tấm liền giả bộ nhiệt tình
(Phen này mày chết một mình nghe con )
Bèn vờ lên giọng nỉ non:
“Em ơi trò ấy hãy còn kém xa
Em muốn tươi đẹp như hoa
Chị xin mách nước: ấy là xông hơi”
Tấm cho chuẩn bị nước sôi
Đẹp đâu không thấy tiêu đời Cám luôn
Trải qua biết mấy chuyện buồn
Bây giờ cô Tấm tâm hồn đã chai
Giết người chẳng thấy ghê tay
Lại còn làm mắm gửi ngay về nhà
Dì ghẻ tuổi cũng đã già

Lú lẫn nên chẳng nhận ra con mình
Ngoài kia con quạ nó rình
Nó mách cho mụ sự tình trắng đen
Nhìn lại hũ mắm quen quen
Nhận ra con gái mụ bèn lăn quay…

( Sưu tầm )